Những mùa hè đẹp nhất

Một trong những mùa hè đẹp nhất là mùa hè cấp 2, những ngày mình sống ở khu k4 Bách Khoa. Hồi mới chuyển về Bách Khoa thì là mùa đông, nhưng những ký ức về khu Bách Khoa của mình luôn luôn là những mùa hè đầy nắng. 

Quanh khu tập thể mình ngày ấy có rất nhiều cây. Có một cái cây to như cây cổ thụ, tán lá rộng dài che hết cả một góc sân bê tông. Cá nhân mình thấy đẹp nhất là những cây phượng rất đỏ. Mỗi khi nhìn ra cửa sổ, những bông hoa phượng đỏ rực cả phố dưới ánh nắng ngập tràn luôn khiến cho thằng trẻ con ngày ấy cười toe toét vì sắp được trường buộc cho thôi học để cho các thầy cô còn đi chơi mấy tháng. Ngày ấy Hà Nội cũng không nóng như thiêu đốt như mấy năm gần đây, mà là cái thứ nắng dịu dàng lắm. Rồi cả những cơn mưa mùa hè cũng nhẹ nhàng không kém. Cái mùi hương đặc trưng của đất, của cây lá, và của những cơn mưa ấy thi thoảng vẫn chơi đùa trong trí nhớ, rồi lại làm cho mình đơ ra một lúc. Mỗi khi cuối mùa, mưa làm cho hoa phượng rụng đầy khắp các con đường quanh khu tập thể. Nhiều người cứ bảo bẩn, mà mình thấy cũng lãng mạn ra phết mà nhỉ?

Một trong những mùa hè đẹp nhất là mùa hè mình vừa học xong năm thứ nhất, lên năm thứ hai đại học. Mùa hè năm đó quá nhiều biến động, mình phải đi học thêm rất nhiều thứ vì sức học đuối so với các bạn cùng trang lứa. Cả mùa hè chói chang phải chạy đi chạy lại với những nỗi niềm mất ngủ. 

Nếu câu chuyện chỉ dừng ở đấy thôi thì chắc chắn không thể nào đẹp được rồi, tuy nhiên lại có một chi tiết thú vị ngay khi mùa hè chuẩn bị kết thúc, vào ngày cuối cùng khi mình ở sân bay Nội Bài chuẩn bị đi học trở lại. Trong lúc đang check-in, tự dưng thằng trẻ con ngẫn ngày ấy lại được giao một trọng trách là đưa một cô em vào trong khu xuất cảnh vì đó là lần đầu tiên cô ấy đi du học. Một đứa đi Châu Âu, còn một đứa thì không rời khỏi Châu Á, nên không thể cùng lên một máy bay được. Vì thế nên mình cũng chỉ

có thể ngồi ở phòng chờ với cô em được một lúc. Khổ thân, lần đầu tiên đi du học nên khóc nhè mãi mới nín. Trước khi lên máy bay để đi trước, mình cũng chỉ bảo với cô ấy là:

“Không sao đâu, chuyện gì rồi cũng sẽ ổn thôi”

Lúc này thì cô ấy khóc cũng xong rồi, cười và bảo:

“Vâng, anh đi trước nhé”

Lên tới máy bay rồi thì mình mới đương nhiên là lại ngẫn ra một lúc vì không có thông tin liên lạc gì. Đôi khi mình vẫn tự hỏi, không biết cô bé đấy đi có tới nơi không? Đi đến xong có lại khóc nhè nữa không?

Mãi tới gần đây mới tình cờ được biết là cô ấy giờ như thế nào. Nhìn chung thì cũng như là cuộc đời thôi, ngoài những điều không ổn thì mọi thứ cũng ổn. Kể cả những điều không ổn thì bằng cách nào đấy vẫn phải ổn đấy thôi, nhỉ?

Chuyện gì rồi cũng sẽ ổn.