Nhìn chung thì ở Singapore chẳng bao giờ có khái niệm 4 mùa. Tuy nhiên, đôi khi cũng có lúc dở hơi thì bỗng dưng lại như tiết lập đông của Hà Nội, làm cho người ta rùng mình vì tự dưng lạnh thế, và ngẩn ra 1 lúc để cho nỗi nhớ dâng tới sống mũi, rồi sau đấy phải bỏ kế hoạch ăn tối bên đường để lên viết không có thì lại quên mất.
10 năm trước vào những ngày này của năm 2008, tức là mới còn đang học lớp 12. Cuộc đời chỉ gói gọn với việc làm sao để sang được tới Singapore đi học, và các loại ôn thi, thi cử, học tiếng Anh (vì thật ra chẳng giỏi môn gì khác cả). Về cơ bản thì mình chưa bao giờ là một thằng ham học cũng như chưa bao giờ là 1 thằng học giỏi, nên phải thật sự may mắn là có định hướng của gia đình mới được như ngày hôm nay. Bây giờ đôi khi cũng lại cảm thấy nhớ và thèm cái cảm giác được mặc đồng phục đi học, rồi mùa đông thì có áo khoác đồng phục, đạp xe hối hả đi học tiếng Anh bổ túc. Rồi thì đi bộ loanh quanh ở sân trường và suýt soa sao năm nay Hà Nội lạnh thế cơ chứ. Ngày ấy bạn bè nhìn thấy nhau, trêu đùa, thích nhau, ghét nhau có đủ cả. Toàn những tình cảm thanh xuân rất thuần khiết và nhẹ nhàng.
5 năm trước vào những ngày này của năm 2013, tức là mới bắt đầu đi làm. Được ăn mặc quần áo công sở, rồi hằng ngày còn xách cặp lồng mẹ nấu ăn cho từ hôm trước để đi làm. Vẫn còn nhớ như in là trước hôm đi làm mới ớ ra là chưa có giày đi làm, nên phải chạy ra Giày Sài Gòn (?!) ở Bạch Mai để mua tạm 1 đôi đi. Hồi đấy chẳng biết chọn thế nào, cứ cái nào vừa vừa đen đen thì lấy mà đi thôi, Hồi đấy đi làm rồi, gặp được bao nhiêu là người bạn mới và học được bao nhiêu điều hay ho. Các mối quan hệ khi đi làm khác với mối quan hệ đi học nhiều lắm, vì nhất cử nhất động đều có thể được coi là một nước cờ chiến thuật. Mỗi ngày đi làm là một ngày vui. Ngày nào không vui thì ít ra cũng khá là thú vị.
Sự thực thì 10 năm trước, hay 5 năm trước cũng không thể thay đổi được sự thực là mối quan hệ của con người luôn luôn là hữu hạn. Vẫn là những người bạn học, 5/7 ngày vẫn còn nhìn thấy nhau và đùa vui với nhau ngày ấy giờ đã có những người có gia đình riêng để lo toan, hoặc đã chuyển đi nơi khác sống. Những người đã từng làm việc trong cùng một công ty, một tập đoàn, trưa đã từng ngồi ăn cơm với nhau rồi chia cho nhau các món ăn nhà nấu, giờ đã chuyển qua những nơi mới, và ngồi ăn với những người bạn mới. Cuộc sống rốt cục chẳng chờ ai điều gì.
Những ngày này, mình chỉ mãi mong muốn những người đã và đang ở bên mình sẽ vẫn ở đây với mình, đừng vì cuộc đời mà đứng dậy rồi bỏ đi. Ích kỷ ra phết. Tuy nhiên, nghĩ đi rồi lại nghĩ lại, nhỡ đâu chính mình cũng đã để cho cuộc đời cuốn bản thân ra khỏi họ rồi thì sao?
Bây giờ nhắm mắt lại, tự dưng quay trở lại 10 năm trước thì thật sự rất là tuyệt vời đấy nhỉ.