Xin chào các cô các chú, các anh các chị và các bạn. Để cho dễ hơn trong việc sử dụng ngôn từ và tránh phải sử dụng quá nhiều đại từ nhân xưng, cháu xin phép các cô các chú, các anh các chị được xưng hô là “mình” cho thân mật.

Mình là Vũ. Và để tránh việc nhầm lẫn thì mình không phải là chú rể ngày hôm nay.

Hôm nay mình thật sự rất vui và trân trọng khi được Vũ và Hà giao cho trọng trách được phát biểu trước toàn thể các đại biểu ngày hôm nay. Đây là lần đầu tiên và cũng có thể là lần duy nhất mình có được vinh dự này, nên nếu có gì sai sót, mong mọi người thứ lỗi.

Thực ra thì Vũ và Hà đã giao trọng trách chuẩn bị bài phát biểu này từ khá lâu rồi, nhưng phải đến tối ngày hôm qua thì mình mới thực sự ngồi xuống và chuẩn bị bài phát biểu này. Có hai lí do cho việc này:

1. Có quá nhiều thứ để nói và mình không biết phải bắt đầu từ đâu.

2. Mình lười

Chắc mọi người cũng đoán được cái nào là cái chính.

Anyways,

Mình quen biết Tuấn Vũ cho tới nay là khoảng 12 năm rồi. Trong suốt quãng thời gian này, có 3 thời điểm mà mình nhớ nhất. Mỗi thời điểm này, mình đều đã học được một bài học rất quý giá về cuộc sống mà mình muốn chia sẻ với mọi người.

Thời điểm đầu tiên cũng là lần gặp đầu tiên. Ngày đấy là ngày những năm học lớp 10 khi mình và Tuấn Vũ cùng đi học thêm môn Toán. Mình có ấn tượng rất mạnh về Tuấn Vũ, vì những lần đầu tiên gặp nhau thì Tuấn Vũ đi cùng 1 cô bạn thân rất xinh. Sau này thì Tuấn Vũ trở thành bạn thân của mình và cô bạn kia thì trở thành Masterchef Việt Nam.

Bài học được rút ra là các đồng chí suốt ngày học hành thì thật ra cũng khá là xịn.

Thời điểm thứ hai, là khi mình ở cùng với Tuấn Vũ vào năm thứ 2 đại học. Những ngày ấy thì thực sự là mình học rất dốt, nên mình mới hỏi Tuấn Vũ xem nên học môn gì cho đỡ dốt. Tuấn Vũ khuyên mình là nên học môn code. Mình nghe theo Tuấn Vũ vì mình tin Tuấn Vũ và Tuấn Vũ luôn luôn là một người bạn rất tốt. Sau đấy thì mình trượt môn code, nhưng tình cảm của mình và Tuấn Vũ cũng không rạn nứt.

Bài học thứ hai được rút ra ở đây, là nỗ lực trong cuộc sống phải luôn luôn từ chính bản thân mình.

Thời điểm thứ ba, khá là riêng tư một chút, là khi mình bất ngờ phải tìm kiếm một ngôi nhà ở tạm cách đây 1 vài tháng do cuộc sống hơi lận đận. Mình may mắn được Tuấn Vũ cho ở tạm 3 tuần tại nhà. Sự khác biệt với những lần trước, chính là việc lần này Tuấn Vũ không chỉ có Tuấn Vũ. Tuấn Vũ có Hà ở bên. Mình sẽ không bao giờ có thể quên được ngày hôm ấy khi đứng trong phòng của Vũ và Hà.

Hà nói với mình: “Tất cả mọi chuyện đều sẽ ổn thôi anh”

Vũ nói với mình: “Nếu cần bất kì điều gì, bọn tôi luôn ở đây và sẵn sàng”

Bài học được rút ra ở đây, là chỉ có những người thực sự yêu nhau rất nhiều, thì họ mới có thể đem tình yêu đong đầy ấy của họ chia sẻ với những người xung quanh.

Nhân dịp có cơ hội này, mình muốn được gửi lời cảm ơn tới Vũ và Hà vì đã luôn luôn yêu thương mình, và cho mình cảm thấy như một người trong gia đình. Hai người xứng đáng có được tình yêu của tất cả mọi người có mặt tại đây ngày hôm nay.