Những ước mơ nhỏ

Ngày còn bé khoảng tầm cấp 1 gì đấy, mình có một ước mơ rất tầm thường thôi, đó là lớn lên sẽ trở thành Triển Chiêu. Ngày ấy suốt ngày xem Bao Thanh Thiên, thấy chú Triển Chiêu phong trần lịch lãm bay nhảy khinh công mê lắm, thế là mình cũng học khinh công như thật. Ngày ấy chiêu khinh công thành công nhất mà mình học được chắc là bay từ ghế xa lông xuống dưới sàn nhà. Sau rất nhiều lần bay nhảy thì ước mơ làm Triển Chiêu cũng bị dập tắt vì cả nhà sợ ghế hỏng bố nó mất. Thế là lại đành thôi.

Lên cấp hai, ước mơ của mình lớn hơn 1 chút xíu, đó là trở thành bác sĩ. Ngày ấy mình cũng không hiểu hết chuyện đời ra sao cả, chỉ nghĩ là nếu là bác sĩ thì sẽ rất giỏi, bệnh gì đến tay cũng có thể chữa khỏi. Rõ rành rành là như thế vì cứ bị ho, đi bác sĩ lấy thuốc ho về uống thì là hết ho còn gì. Một thời gian sau, mình mới học được rằng thật ra không phải như vậy. Cuộc sống nhiều khi không tha cho ai bao giờ cả. Bác sĩ cũng không có phép thần kỳ để giúp người ta níu giữ lấy những điều không thể ở bên ta mãi mãi. Thế là lại đành thôi.

Lên tới cấp ba, ước mơ của mình lần này lớn lắm. Mình mơ ước được đi du học ở Mỹ. Mình ước ao được học những trường đại học danh giá, được làm những điều phi thường, được những người xung quanh trầm trồ thán phục. Đến một thời điểm mình nhận ra rằng mình không thể làm được vì mình không đủ khả năng, mình lại đành thôi. May sao, do có sự chỉ bảo hướng dẫn của những người xung quanh, mình điều chỉnh lại mọi thứ và vẫn đạt được ước mơ đi du học. Cái ngày nhận được kết quả vẫn mãi là ngày đẹp nhất của cuộc đời mình.

Những ngày mới bắt đầu đi làm, mình mơ ước được trở thành 1 nhân viên của những tập đoàn lớn, được cống hiến hết khả năng của mình vì mình biết mình làm được, mình đủ khả năng và mình biết mình ở đâu. Nhưng nhiều khi cuộc sống nó không giống với cuộc đời cho lắm, vậy là mình lại tiếp tục làm những việc mà mình có thể làm được trong phạm vi của mình. Mình cũng không thể quên được những hôm đi dạy tiếng Việt chui cho người Nhật ở Sing, chỉ để có vài đồng tiền mà đóng 1 phần tiền nhà và tiền ăn, cũng như những hôm đi vác tượng đá ở Expo cho hội chợ triển lãm và hỏi người ta xem liệu mấy tháng nữa người ta có còn làm nữa không để mình đi bê tiếp.

Những ngày này, ước mơ của mình lại trở nên nhỏ lại. Mình ước mơ là mình lại tiếp tục có thể mơ ước như những ngày còn bé, khi mỗi sáng mở mắt tỉnh dậy lại thấy rằng hôm nay là một ngày thú vị, và mọi thứ đều ổn theo cách của nó.