Em à,
Hôm nay anh lại bị dở hơi, nên mới quyết định là phải nói ra những điều mà anh muốn nói. Thế nhưng không ai trong chúng ta nên đứng dậy và nói oang oang vào lúc mười một giờ đêm, nên thôi, anh lại làm cái điều mà anh giỏi nhất, đấy là viết ra ở đây.
Cũng lâu lắm rồi anh không gặp em, không nói chuyện, gửi tin nhắn, hay chỉ đơn giản là không còn ngồi uống càfe nhìn nhau không nói gì. Đáng ra đối với những người bình thường, sự tiết chế về tiếp xúc phải đi cùng với niềm nguôi ngoai của cảm xúc. Nhưng buổi chiều hôm qua anh nhìn lên trời và thấy tiết trời rực lên, ánh hồng lan toả khắp những lọn mây cao vút. Anh đã rút điện thoại ra để chụp lại, cho dù có lẽ cũng sẽ không xem lại đâu, nhưng cũng là để cho anh nhớ rằng anh cũng vẫn dở hơi, và vẫn ghi lại những tấm ảnh với bầu trời màu hồng như những ngày hè năm ấy.
Mấy ngày vừa qua anh đưa gia đình bạn đi chơi ở đây. Anh được nhìn thấy, cảm nhận thấy sự thương yêu của một gia đình rất nhỏ. Nó giống y như những giấc mơ của anh khi anh còn có khao khát trong mình, mà đã rất rất lâu rồi, anh không còn mơ thấy nữa. Sự xáo trộn của xúc cảm luôn làm cho anh cảm thấy rối bời, và trên hết là mệt.
Mà mệt thì làm gì? Mệt thì đi ngủ. Thế nên em ngủ ngon nhé.