Những ngày tháng này, mọi thứ bắt đầu bằng một tiếng thở dài.
Đã lâu lắm rồi chẳng còn chữ để viết.
Đã lâu lắm rồi không được ngồi ngoài lề đường để mà nhấp 1 cốc nước chè đặc. Nói thì nghe cũng buồn cười vì thật ra ở cái thời điểm này, thì có lẽ cho dù là ở Singapore hay ở Bà Triệu thì nhấp cốc nước chè ngoài thềm nhà cũng là một điều xa xỉ.
Những ngày mình tìm đến thiền định, mình bắt đầu vì không biết làm thế nào để kiểm soát được suy nghĩ của bản thân. Khổ sở trong cái cảm giác muốn chiếm hữu ấy thực sự không gì bằng, có chăng thì như yêu mà không được yêu lại. Ngày qua ngày, rồi mình cũng học được rằng chẳng có gì trong cuộc đời này mà ta có thể chọn lựa. Từ những điều nhỏ như tại sao hôm nay thích ăn món này mà không phải món kia, cho đến những điều lớn hơn mà khiến cho người ta phải thở dài nhiều hơn. Tất cả mọi thứ đều sẽ đến rồi đi, như hơi thở, hay suy nghĩ, hay ánh nắng mon men qua kẽ lá mà chỉ vài phút sau thôi là làm loá cả mắt ta rồi.
Một trong số những bài thiền mà mình rất thích, đó là mở mắt ra, và lấy một hơi rồi hít thật sâu. Hít như là mình đang lấy trọn cả cuộc đời ở trước mắt mình, rồi thở ra như là mình thở bản thân vào trong cuộc đời này. Không có khổ hạnh nào là ở bên ta mãi, cũng không có niềm vui nào mãi mãi được vẹn tròn. Mỗi ngày khi thức dậy và kết thúc mười phút, mình lại mở mắt thật to và nhắc lại cho bản thân nhớ thật rõ trong tiềm thức.
Những ngày tháng này, mọi thứ bắt đầu bằng một cái giật mình.
Hằng đêm khi đã khuya lắm rồi, mình nằm trên giường với một ước muốn nhỏ thôi. Đó là một giấc ngủ vùi thật ngắn, khi cả bầu trời và không gian ôm lấy mình thật chặt.
Ngắn thôi cũng được rồi.