Điếu văn của mẹ

Kính thưa các bác, các cô chú, anh chị và các bạn.

Lời đầu tiên, gia đình chúng tôi xin phép được gửi lời cảm ơn tới các bác, các cô chú, anh chị và các bạn đã dành chút thời gian của mình để đến đây cùng với gia đình, tiễn biệt mẹ Linh của tôi một lần cuối cùng.

Trước ngày hôm nay, mẹ Linh cũng đã dặn dò rất nhiều điều, một trong số đó là việc hãy để lời tiễn biệt với mẹ thật đơn giản thôi. Với mong muốn đó của mẹ, tôi sẽ xin phép được chia sẻ hai kỉ niệm nho nhỏ của tôi và mẹ.

Kỉ niệm đầu tiên là ngày tôi con nhỏ, khi cả nhà tôi còn ở trên khu tập thể Giảng Võ. Ngày ấy thì tôi cũng còn rất nhỏ thôi, chưa hiểu được hết nhiều điều. Nhà thì cũng bé, nên là cả nhà cũng phải xoay xở thì mới có chỗ để nằm ngủ. Sự ngây ngô của một thằng bé con đã khiến tôi đặt ra một câu hỏi với bố của tôi mà chắc là nhà nội không ai có thể quên được.

“Sao bố không ngủ với mẹ của bố, mà bố cứ ngủ với mẹ của con còn con thì lại phải ngủ với mẹ của bố?”

Đó là kỉ niệm về tình yêu của tôi dành cho mẹ của tôi.

Kỉ niệm thứ hai là kỉ niệm khi tôi cũng đã lớn hơn một chút rồi. Thi thoảng thì sau buổi học thêm tiếng Anh, mẹ có đưa tôi đi ăn Kem bốn mùa ở trên Hồ Gươm. Ngày ấy cốc kem Bốn mùa với ốc quế ăn kèm cũng thuộc dạng đồ sang rồi, nên mỗi khi tôi hỏi sao mẹ tôi không ăn, thì mẹ tôi luôn luôn bảo là mẹ tôi không thích, trong khi về sau này chưa bao giờ tôi mua kem cho mẹ mà mẹ không ăn hết một cách ngon lành cả.

Đó là kỉ niệm về tình yêu của mẹ dành cho tôi.

Chắc hẳn các bác, các cô chú anh chị và các bạn đều có những kỉ niệm về tình yêu của mình đối với mẹ của tôi, dù có là từ chính gia đình, bạn bè hay Tâm dược, Up On. Chúng ta hãy cùng nhắm mắt lại và dành ra một phút, để một lần nữa trải nghiệm lại những kỉ niệm đẹp đẽ này cùng với mẹ Linh lần cuối nhé.

Thưa các bác, các cô các chú, các anh các chị và các bạn. Cho dù kỉ niệm của mỗi người với mẹ có là gì, thì tôi hy vọng rằng tất cả chúng ta đều có thể cùng cảm nhận được tình yêu mãnh liệt của mẹ dành cho tất cả chúng ta vào thời khắc này.

Một lần nữa, gia đình xin phép được gửi lời cảm ơn tới các bác, các cô các chú, anh chị và các bạn đã có mặt tại đây ngày hôm nay. Tôi cũng xin được gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất dành cho cô Lan chú Vũ, cô Tường Anh chú Hưng, Dương, cô Thắm, Lý và Tuân, anh Cường, Châu và Huy, Anh Tuấn và An Khanh, bố mẹ Bún – Đức và Châu, những người đã cùng đồng hành với chúng tôi và mẹ trong suốt quãng thời gian vừa rồi.

Cuối cùng, tôi xin phép được trích dẫn một vài câu từ trong một bài hát của cố nhạc sĩ Phú Quang, mà ngày còn trên cuộc đời, cả mẹ và em trai tôi đều rất thích:

Hội ngộ rồi chia ly

Cuộc đời vẫn thế, dẫu là mặt trời nồng nàn khát khao

Hay đêm mịt mù lấp lánh ngàn sao.

Nếu không có người, cuộc đời trôi về đâu

Nếu không có người, mặt đất quá hoang vu

Người yêu ơi, dù mai này cách xa

Mãi mãi diệu kỳ, là tình yêu chúng ta

Và ta biết một điều thật giản dị

Càng xa em, ta càng thấy yêu em.