Notes by Anh-Vu

  • Viết cho tuổi 25

    November 10th, 2016

    Năm 25 tuổi, đã đi nhiều nơi, đã đến nhiều chỗ. Gặp nhiều những con người thú vị. Có nhiều mất mát, vụn vỡ và nhiều thất bại. Có đôi niềm vui phảng phất. Có nhiều những xúc cảm, không vui mà cũng chẳng phải là sầu thảm, không nói thành tiếng và cũng không viết nổi thành lời, đành phải tiếp tục gói chúng lại, và gắn vào những kỉ niệm của những ngày đã cũ, với hi vọng rằng mình sẽ không để lạc mất chúng trong cuộc đời này. 

    Chỉ mong những ngày tháng tới sẽ được sống chậm hơn, được nhiều an bình với những người ở xung quanh. Chuyện gì sắp tới hay chuyện gì đã qua thì cũng đón nhận, cũng được trải nghiệm toàn vẹn.

    Đôi khi chỉ có một ước muốn nhỏ nhoi, là được cắt đứt toàn bộ liên lạc với thế gian rồi chui vào một góc Phố cổ, uống một tách Chocolate nóng ấm, nhìn ngắm và tận hưởng cái không khí nhẹ nhàng của Hà Nội những ngày đầu đông. Cái cảm giác âu yếm của Hà Nội ấy rất ngọt, dễ gây nghiện lắm.

  • Mưa tháng sáu

    June 9th, 2016

    Gặp lại bố sau một thời gian khá dài. Mình vốn không phải là một đứa có trí nhớ tốt, nên cũng không nhớ nổi là lần cuối cùng mình được đi chơi với bố là bao giờ. Tất cả những gì còn lại trong trí nhớ chỉ thường là những mạnh vụn ký ức. Đó là vài hôm xuống Sài Gòn chơi, được bố dẫn đi uống bia, rồi được bố cho mượn cái xe máy bé xíu lượn quanh Sài Gòn. Rồi cũng một lần bố ra Hà Nội, lái xe ô tô đưa mình đi, bảo mình lái thử rồi chê lái nhát quá, đi thế thì bọn nó bắt nạt cho hết. Bố thì lái xe từ trước vẫn thế, chả khác mấy James Bond, đi mà nhanh quá cứ nghẹo cả đầu.

    Lần này bố sang Sing chơi, thời gian cũng không có nhiều. Tất cả những gì mình làm được cũng chỉ là mời được bố một bữa ăn. Nhắc đến đây, mình cũng vừa thấy tự hào, vừa thấy tủi thân. Hai mươi lăm tuổi mới lần đầu tiên mời được bố một bữa ăn tử tế bằng tiền lương mình làm ra.

    Bố vẫn thế, hơi gầy hơn và tóc hơi ít hơn trước. Hi vọng là không hói, không có mình cũng lại lãnh đủ.

    Vì cả thời gian cũng chỉ có vài tiếng buổi tối, nên ăn xong thì đi tàu MRT ra ngắm khu Marina. Trước khi về, bố lại đưa cho một túi to phải có tới 10 hộp hạt điều Long An, cùng với hai cái áo phông cỡ M, bảo là mua cho con nhưng không biết có vừa không. Mình chào bố rồi quay về. 

    Buổi tối hôm ấy là một buổi tối đẹp. Mình xách túi quà của bố về, nhìn qua ngoài cửa sổ. Hơi nước vẫn dính trên cửa kính xe bus, phía dưới là dòng xe nhộn nhịp của những người làm xong ca buổi tối, chuẩn bị về ăn cơm và nghỉ ngơi cùng gia đình.

    Bỗng tự dưng chỉ mong trở lại như những ngày còn bé, buổi sáng được mẹ đưa đi học bằng xe máy, cho uống sữa và ăn bánh bao. Buổi tối ngồi xem bố làm bài thủ công, cắt giấy và làm các mẫu đan cho mình vì mình chả có năng khiếu gì cho cái bộ môn đấy cả.

    Ai cũng mong muốn có được một cuộc sống yên bình và được yêu thương.

  • Những chuyến bay dài

    December 11th, 2015

    Tôi vẫn còn nhớ như in những lần đầu tiên được ngồi trên máy bay.

    Ngày còn bé, có một lần tôi được đi cùng mẹ trên một chiếc airbus bé tẹo đi TPHCM. Đấy ko phải là lần đầu tiên tôi tới Sài Gòn, vì trước đó đã có lần có một cuộc hành trình dài trên chuyến xe lửa dọc miền tổ quốc. Tuy nhiên đối với một đứa trẻ con, thì được phóng lên không trung bằng một cái xe buýt hai cánh khổng lồ không còn gì thú vị hơn.

    Chắc cũng giống với khi lần đầu nhìn thấy lá vàng rơi bên bệ đường mỗi khi thu sang, hay cảm giác hơi lạnh chợt tràn vào lồng ngực vào những đợt gió mùa về trên những con phố. Lần đầu tiên nhìn thấy những đám mây lơ lửng trên không trung, tôi đã không kìm nén nổi cảm xúc và hét lên: Mẹ ơi! Đẹp quá! Như ở trên thiên đường ấy!!

    Đương nhiên, mẹ cười và bảo cấm được nói thế, phủi phui cái mồm!

    Lớn hơn một chút khi đã được bay những chuyến bay dài, tôi vẫn luôn thích cảm giác được ngắm nhìn những đám mây hờ hững và suy nghĩ những điều hững hờ.

    Cuộc đời con người có rất nhiều những lúc như một chiếc máy bay. Hoàn toàn cô độc trên con đường dài tưởng như bất tận tìm đến bến đỗ cuối cùng.

  • Hạnh phúc

    November 2nd, 2015

    Hạnh phúc là một quãng thời gian đi thật xa, rồi về nhà được ăn một bát phở ở quán quen, sụt sùi khen ngon trong một buổi chiều muộn trời vẫn chưa tắt nắng.

    Hạnh phúc là ngồi uống cốc cafe bên đường mà co ro vì đợt gió mùa vừa mới về đến đầu ngón tay. Cái tiết mà khiến cho con người ta có thể hoàn toàn mở lòng mình ra mà ôm lấy cả đất trời chỉ vì một tình yêu chưa bao giờ là cũ.

    Hạnh phúc là được bố ở xa nhắn gửi cho mấy hộp hạt điều nhân dịp sắp sinh nhật. Dù hạt điều thì chưa kịp lấy do vội vàng, nhưng vẫn cảm thấy như có vòng tay ôm lấy mình như những ngày còn là thằng bé con chưa lớn.

    Hạnh phúc là được mẹ đưa đi ăn đám cưới cô bạn thân, cười và bảo “Đừng buồn nhé!”

    Hạnh phúc là rơm rớm nước mắt vì những tình cảm rất thật của những người rất thật. Dù là chia xa hay bên nhau trọn đời, chẳng còn gì đáng trân trọng và ngưỡng mộ hơn những tình cảm ấy.

    Hạnh phúc, là những ngày đầu đông tháng mười một.

  • Những ngày tháng 10

    October 6th, 2015

    Những ngày tháng 10, nhiều những câu chuyện vui có buồn có. Một cô bạn thân sắp lấy chồng bỏ lại mình mình với những câu chuyện say bia băng urgo mà chắc chỉ hai đứa biết. Một cô bạn thân khác cũng sắp lấy chồng sau muôn bề lận đận vì những mối tình không đầu không cuối không tên không tuổi và cũng không ra gì. Một cô bạn tưởng chừng như gặp được tình yêu lớn và mãnh liệt thì lại vướng bận nhiều điều chẳng ngờ, và cũng tiếp tục chẳng ra gì.

    Một cô thì không còn nói chuyện với mình nữa, nhưng mình cũng mới biết rằng đã rục rịch chụp ảnh cưới. Vui nhiều hơn, nhưng cũng không phải không có một thoáng buồn phảng phất.

    Sáng nay mới nói chuyện với thằng bạn, chợt nhận ra chúng ta đều đã già đi hơn phần nhiều. Chân chậm tai nghễnh ngãng và đầu óc ngổn ngang. Có những thứ xúc cảm, trải nghiệm người ta mất đi trong phần tuổi trẻ nông nổi mà không thể nào lấy lại được. Giống như những cuộn phim trong những cuốn hành trình khám phá bản thân bị thất lạc mà còn chưa kịp tráng. Mất thì nhiều, thu lại được bao nhiêu đâu?

    Thôi sếp lại về rồi. Lại làm việc tiếp và ngày mai, ngày kia và ngày sau nữa sẽ tiếp tục như vậy.

  • Đi bơi

    July 27th, 2015

    Mình của những ngày đầu cấp một, những buổi mùa hè Hà Nội nắng chói chang và những trò nghịch ngợm lêu lổng của hội trẻ con khu tập thể. Ngày ấy chẳng biết thế giới to lớn thế nào và cuộc đời dài ngắn ra sao, chỉ biết là buổi trưa thì đi chơi ném lon bắn bi, còn buổi chiều thì về nhà ăn cơm với bố mẹ ông bà. Những ngày tháng trẻ trâu ấy, chắc một trong những bài học lớn nhất mà mình phải học, đấy là việc học bơi.

    Mình vốn là một thằng lười hoạt động từ bé, thế nên cái việc bị mẹ bắt dậy sớm buổi sáng, rồi đưa đi đón về ở khu tập bơi phía sau trường Ams ngày đấy quả là một thử thách vô cùng to lớn. Mình của những ngày trẻ con ấy thì béo như một con lợn, chính bản thân mình cũng không hiểu nổi là làm sao mình có thể bơi được trong khi lại có thể béo đến như thế. Thêm nữa là chắc ai cũng đã trải qua cái cảm giác sợ nước khi tập bơi rồi. Mình thì vốn nhát, nên riêng cái việc suy nghĩ đặt chân xuống nước mà không có bàn tay đỡ của bố quả thật là như Trái Đất sụp đổ.

    Tuy nhiên, hoá ra việc học bơi cũng không có gì quá khó khăn với mình cả. Sau quãng thời gian uống một đống nước để bị sặc và bụng to ra như cái trống, mình đã tự nổi hình ngôi sao được. Thêm vài tuần nữa đã có thể vững vàng bơi đủ các thế ếch sải ngửa mà không cần đến sự trợ giúp của cô giáo. Ngày ấy tự tin kinh khủng khiếp, vì có vẻ có nhiều đứa trong lớp chẳng biết bơi. Đi đâu cũng khoe ác liệt là mình bơi khoẻ luôn.

    Sau này mới nhận ra rằng thật ra nỗi sợ bị chết đuối, hay niềm vui chiến thắng bản thân khi thành công trong việc vùng vẫy giữa bể sâu cũng chẳng phải là gì quá to tát. Thật ra đó là điều mà hầu hết ai cũng phải đối mặt, và hầu hết ai cũng có thể vượt qua được.

    Không biết tầm 10, 20 năm nữa, nhìn lại những gì mình đang trải qua, có giống như cái nỗi sợ chết đuối và niềm tự hào biết bơi của những ngày còn bé không nhỉ?

  • Hồ Gươm

    December 4th, 2014

    Tôi có một thói quen khó bỏ, đó là cứ mỗi khi có dịp đi về phía Hồ Gươm, bất kể có đang bận đến mức nào hay có việc phải đi đâu đi chăng nữa thì nhất quyết cũng phải đi vòng một vòng hồ đã, rồi làm gì thì làm, đi đâu thì đi.

    Những ngày còn be bé, tôi vẫn thường hay được mẹ đưa đi học Tiếng Anh ở gần đó. Thi thoảng sau khi học xong, sẽ được mẹ đưa đi ăn một cúp kem Fanny cùng một que ốc quế. Tôi của những ngày be bé vẫn thường hỏi mẹ là sao mẹ không ăn, và vẫn được bảo rằng mẹ no rồi con ăn đi cùng một nụ cười trìu mến.

    Đến khi nhận thức được cuộc đời và những điều được-mất, Hồ Gươm vẫn luôn là nơi lưu giữ nhiều kỉ niệm đối với tôi. Vui có, buồn có. Lãng đãng có mà mãnh liệt cũng có. Có những buổi đi uống bia cùng bạn bè vui quên trời đất, mưa dầm dề, tôi và cô bạn ngồi sau xe cười ha hả nói chuyện vang cả góc hồ. Có những ngày bước đi một mình với nỗi thất vọng tột độ về sự bất công của cuộc đời mà không tài nào tự thân có thể thay đổi được. Hoặc như dạo gần đây, ngồi góc phố Bà Triệu uống cốc cafe ở Kalina và nhìn dòng người bước qua vội vã lại là một thú vui nho nhỏ cuối tuần.

    Hôm nay đi ăn uống với một vài người bạn về, theo thói quen tôi lại lượn một vòng quanh Hồ Gươm rồi mới về. Đối với tôi Hồ Gươm đẹp nhất lại chính là vào những buổi tối mùa đông khi dòng người đã thưa thớt. Hình như thời gian càng trôi đi nhanh, thì cuộc sống và cảm xúc của người ta lại càng chậm lại. Đi xe chầm chậm và hít thật sâu cho đến khi sống mũi tê vì lạnh. Hà Nội cứ bình yên như thế này thì làm sao mà vội được.

  • Thích

    May 14th, 2014

    Mình thích cái cảm giác đi trên đường tự dưng nghe được một bài hát rất quen, mà không có thể nào có cách nào nhớ ra bài đó tên là gì, đành nghe cho hết rồi lại đi tiếp với hi vọng một lúc nào đó sẽ nhớ ra tên nó là gì. Hoặc hi vọng trong một thời khắc nào đó, đi qua đâu sẽ được nghe lại bài hát đó. Nếu điều đó xảy ra mà vẫn chưa biết tên bài hát là gì thì chắc là sẽ vẫn đi tiếp và hi vọng tiếp.

    Mình thích trời lạnh hơn trời nóng. Tuy nhiên mỗi khi vào mùa hè và nhìn thấy ánh nắng chiếu vào lá cây thì mình lại thấy rất thích. Chắc là vì cái lá cây khi được ánh nắng chiếu vào thì trông rất xanh và đẹp đẽ, có cảm giác như thể không gì có thể đánh gục được cả. Đẹp nhất là khi những ánh nắng xen qua những kẽ lá. Mình đã nhìn thấy rất nhiều lần mà vẫn chưa chụp được một tấm ảnh nào đẹp hẳn hoi về chủ đề này cả.

    Mình không ăn được hải sản, thế nhưng lại rất thích bị trêu là lêu lêu đồ không ăn được tôm/cua/mực/ngao/… blahblah. Những lúc như thế thì lại có cớ để phản pháo là đi biển mình như ông hoàng, các bác cứ gọi là phải phục vụ các thể loại thịt thà, rồi trứng rán mà rõ ràng những người khác có được ăn đâu?

    Mình rất thích cái cảm giác lái xe một mình trên đường cao tốc, bật đài thật to một bài nhạc mà mình thích rồi hò hét tán loạn đến khàn cả giọng. Đó chắc là những giây phút hiếm hoi cảm thấy một mình một cuộc đời cũng không hề cô độc.

    Mình rất thích cái mùi “mới”. Ví dụ như bóc một hộp iPhone mới ra thì cái iPhone lúc nào cũng có một cái mùi rất riêng không lẫn đi đâu được. Hoặc là như ngày bé được mua bộ Lego mới mình cũng rất hay đưa lên mũi ngửi. Hay là mùi gỗ mới của chiếc đàn mới mua cũng vậy. Nghe thì cũng hơi buồn cười nhưng sự thật là như thế. Phải khám phá hết những cái “mới” của những cái mới chứ.

    Mình thích nhìn những cặp đôi yêu nhau ở bên nhau, cùng trò chuyện hay làm một việc gì đó ngộ nghĩnh. Trong những giây phút ấy, ánh mắt của họ sáng rực, cả bầu trời và mặt đất có hai người và chỉ có hai người ở bên nhau mà thôi. Bệnh hoạn tí là nhiều khi mình xem ảnh hoặc gặp gỡ những cặp đôi ở bên nhau và nhìn ánh mắt họ, mình cũng thật sự cảm thấy rất ấm áp. Kiểu như “à người ta cũng có thể yêu nhau nhiều đến thế cơ đấy”.

    Hạnh phúc chỉ có thế thôi mà.

  • Những câu chuyện ở tầng số 8

    April 13th, 2014

    Trên con đường từ tầng 1 lên tầng 18 để về nhà và trong cái thang máy rất hay ù tai, mình đã gặp rất nhiều người khác nhau. Có những người khi thấy hai mẹ con đi vào thì bỗng cười phá lên vì không biết chào mẹ mình là chị thì chào mình là gì. Có những người thì đi vào thang máy gặp ai cũng chào và hỏi thăm, niềm nở như ai cũng là người trong họ. Còn có một đôi vợ chồng mà anh chồng là một người Đức, để tóc kiểu Brad Pitt trong phim Troy, rất đẹp trai và nói tiếng Việt rất giỏi.

    Trong đó, có một bác đeo kính mà thi thoảng mình vẫn hay gặp. Đi vào thang máy thì không bao giờ chào ai cả, nhưng mỗi khi cửa thang máy đóng lại và chuẩn bị rục rịch đi lên thì bác lại kể một câu chuyện gì đấy trong vòng tầm 1 phút cho đến khi thang dừng ở tầng số 8, mỉm cười và đi ra. Những câu chuyện ấy toàn là những câu chuyện rất bình thường, ví dụ như hồi trước cái thang này thế nào, rồi thì con chó con mèo dưới sân như thế nào, hay là rút chìa khóa ra kể là ngày trước dùng một cái móc chìa khóa treo ở túi quần Levi’s 20 năm mà không hỏng được. Con cái giờ thế nào ra sao, hay thậm chí là thời tiết dạo này như thế nào.

    Có phải là trong đời sống mỗi người, sẽ có lúc người ta gặp được những người nào đó để lại những xúc cảm nhẹ nhàng, rồi sau đó lại bỏ ta mà đi chẳng vì lí do gì cả, như những câu chuyện rất đỗi bình thường ở tầng số 8? Có nhiều lắm những câu chuyện của hai người của ngày ấy, bỗng biến đi như cơn gió thoảng. Những câu hỏi thăm, đôi câu chuyện bỗng dưng trở nên kì quặc và không còn thoải mái. Đó là vì người ta lạc mất nhau giữa đời, hay chính họ đã đẩy nhau đi qua đời mình?

  • Kế hoạch dẩu dê của thằng con trai chưa nhớn

    October 29th, 2013

    Bây giờ viết ra thì kể ra cũng hơi sớm. Mà thôi, viết ra không có lại quên mất, với lại 5-7 năm nữa đến lúc đối mặt với sự thật thì còn đọc lại mà cười hô hố.

    Nhìn chung, mình chỉ mong ước đám cưới mình nhỏ bé xinh xinh. Không cần mâm cao cỗ đầy làm gì. Thật ra mình ko hề thích cái ý tưởng đám cưới xong rất đông những người ở đẩu ở đâu đến ăn uống, hò hét 123 cạn ly, chẳng nghe xem hai bên gia đình cô dâu chú rể có chia sẻ tâm sự gì. Thế nên đám cưới mình sẽ không có ăn uống gì hết. Ngoài hai bên gia đình bố mẹ anh chị em ruột, thì cô dâu chú rể sẽ mời tầm khoảng 60 người thân thiết nhất đến chung vui. Tất cả những người tham dự đám cưới đều phải là những người đã chơi rất thân với 2 người, tránh tình trạng khách đến dự đám cưới mà cô dâu chú rể cũng chẳng biết đấy là ai.

    Chắc là đám cưới sẽ diễn ra cực kì đơn giản, ở ngoài trời và có nhiều cây và bãi cỏ. Đương nhiên là vì mời ít người và toàn những người cực kì thân thiết nên chắc chắn đi xa một tí thì họ cũng sẽ đi thôi. Đặt trước cửa một chai champagne và ly rượu, ai đến thì tự rót cho mình 1 ly rồi vào chung vui với cô dâu chú rể. Nói chung là chẳng có kịch bản gì ở đây cả, thế nên nếu bắt buộc phải có thì dẫn chương trình sẽ là 1 thằng bạn/ cô bạn thân của cô dâu và chú rể, chỉ nhằm mục đích trêu xấu cô dâu chú rể trong suốt cả bữa tiệc. Sau những màn đón khách đầu tiên thì chắc là có đôi lời phát biểu của phụ huynh học sinh, rồi sau đó nhất quyết phải có màn Vow của cô dâu và chú rể. Mỗi người tự chuẩn bị vow cho riêng mình và không cho đối phương được biết. Như thế đến buổi đấy mới thú vị và bất ngờ.

    Sau màn vow sến sẩm và trao nhẫn ôm nhau các thể loại thì đương nhiên mình sẽ lôi đàn ra hát cho đối phương một bài. Mọi người đến tham dự đám cưới cũng phải chuẩn bị một tiết mục gì đấy để chúc mừng cô dâu chú rể, nếu ko thì chắc chắn là sẽ phải bị chơi sai khiến rồi. Tốt nhất là nên chuẩn bị đi không có là chết với tôi.

    Vì tổ chức chẳng có gì mấy như thế, thế nên là cũng không khuyến khích tiền mừng các kiểu. Mình học toán dốt nên đếm tiền cũng dốt, mệt lắm. Tuy nhiên nếu các vị có lòng thì đương nhiên là cô dâu chú rể cũng có dạ thôi.

    Với cả chương trình như thế, chắc là chi phí đầu tư cũng ko lớn lắm. Thế nên thay vì tổ chức một đám cưới thật to và hoành tráng rồi về nhà đếm tiền và nằm thở, mình sẽ tổ chức đám cưới dưới dạng hàng năm, vì chắc chắn là đối phương mặc váy cưới sẽ xinh lắm, chả có lí do gì mà lại không cho cô ta mặc tiếp thêm vài chục lần nữa cả. Thêm nữa là khoảnh khắc lãng mạn nhất của tình yêu chắc là cái giây phút quỳ xuống “Will you marry me?” như trong phim rồi, thế nên năm nào mình cũng sẽ làm thế với đối phương 1 lần vào cùng một ngày, chỉ có điều là nội dung mỗi năm sẽ hay ho hơn năm ngoái.

    Nhìn chung là sơ sơ như thế. Cái khó là làm thế nào kiếm được nhà gái nào có khả năng chấp nhận được tất cả những yêu cầu quái đản như trên. Vấn đề đấy thì chưa có kế hoạch. Kệ vậy.

←Previous Page
1 2 3
Next Page→
  • Subscribe Subscribed
    • Notes by Anh-Vu
    • Already have a WordPress.com account? Log in now.
    • Notes by Anh-Vu
    • Subscribe Subscribed
    • Sign up
    • Log in
    • Report this content
    • View site in Reader
    • Manage subscriptions
    • Collapse this bar