Một vài điều cần nhớ cho việc chuẩn bị sắp từ giã giai đoạn thanh xuân để tiến lên giai cấp ngắm nhìn nửa cuộc đời còn lại lăn qua như một trái bi to.

Thứ nhất, là thực sự ngoài gia đình ra thì chẳng có ai có đủ kiên nhẫn để ngồi nghe người khác than thở cả. 

Thứ hai, là bình yên là một sự hoang tưởng huyễn hoặc chỉ có trong sách báo hoặc những bài ca mà người ta nghe cho đỡ mệt. Nhìn chung bình yên nhất của cuộc đời là lúc đi ngủ mà không mê ngủ ác mộng, thế thôi. Cũng vì lẽ đó mà nên than ít thôi và ngủ nhiều hơn cho cuộc đời bình yên hơn.

Thứ ba, là tình yêu trong cuộc đời chẳng bao giờ có cái gọi là trọn vẹn hoặc cân bằng. Đứa nào cứ húng quá thì thể nào cũng khổ hơn đứa bớt húng. Thế nên húng vừa thôi, phải nhớ cho kĩ là rõ ràng trên cuộc đời này thì người ta có xu hướng yêu lấy bản thân nhiều hơn là phải đi đỡ cho cái nặng lòng của kẻ khác. Xong lại phải nghe nó than thở, mệt bỏ mẹ. 

Thứ bốn, là đừng trông đợi cái gì ở cuộc đời cả. Cái gì nó đến thì nó sẽ đến, còn nó không đến tức là nó không thích đến. Sống ở trên đời mà cứ nuôi một niềm trông đợi thì thế nào cũng bị cho ăn vả. Đời không vả thì người cũng sẽ vả. Tốt nhất là cứ ngồi nguyên tại chỗ, đâu sẽ có đó. Không có cái này thì sẽ có cái kia. Đừng có đòi. 

Thứ năm, là mọi thứ đau đớn về thể xác và tinh thần thật ra nó từ trong đầu mình ra hết. Và thật ra thì độ đau đớn đấy nó sẽ tỉ lệ thuận với độ tuổi, càng lớn thì chịu đau càng kém. Tuy nhiên cách tốt nhất cho đỡ đau không phải là than, không phải là trách móc kể lể, mà là đi ngủ.